Tháng 5 lại về trên mái trường THCS Liên Ninh bằng sắc đỏ rực rỡ của hoa phượng, sắc vàng dịu dàng của muồng yến và cả màu tím biếc đầy thương nhớ của những chùm bằng lăng đang lặng lẽ nở nơi góc sân trường. Mỗi loài hoa mang một vẻ đẹp riêng, như đang cùng nhau viết nên bản nhạc cuối cùng của tuổi học trò trước mùa chia tay.
Ngồi trong lớp, chỉ cần khẽ nhìn qua ô cửa sổ quen thuộc, chúng em đã thấy cả một khoảng trời thanh xuân đang chầm chậm trôi qua trong nắng tháng 5.
Có lẽ chưa bao giờ chúng em cảm nhận thời gian trôi nhanh như lúc này.
Chỉ còn 10 ngày nữa thôi, học sinh lớp 9 chúng em sẽ bước vào kỳ thi vào lớp 10 – cột mốc đầu tiên đầy thử thách của tuổi học trò. Những ngày này, sân trường vẫn bình yên như thế, thầy cô vẫn tận tình như thế, nhưng trong lòng mỗi người lại mang theo biết bao cảm xúc khó gọi thành tên: hồi hộp, lo lắng, quyết tâm… và cả sự lưu luyến khi sắp phải rời xa nơi đã gắn bó suốt bốn năm thanh xuân đẹp nhất.


Nhìn cây muồng yến trước cửa lớp, em lại nhớ đến cơn bão lớn năm nào. Sau trận bão ấy, cây bị gãy mất một cành lớn, thân cây in hằn những vết thương tưởng như khó có thể hồi sinh. Có lúc ai cũng nghĩ cây sẽ chẳng còn xanh tốt nữa. Thế nhưng rồi thời gian trôi qua, từ chính nơi từng bị giông bão quật ngã ấy, những mầm non lại âm thầm bật lên mạnh mẽ. Để hôm nay, muồng yến vẫn nở vàng óng ánh trong nắng, phượng vẫn đỏ rực cả sân trường và bằng lăng vẫn tím biếc dịu dàng như một lời nhắc về tuổi học trò sắp đi qua.

Có lẽ chúng em cũng vậy.
Tuổi 15 mang theo nhiều áp lực, nhiều thử thách và cả những lần mỏi mệt. Kỳ thi phía trước có thể khiến chúng em lo âu, nhưng nhìn những hàng cây vẫn kiêu hãnh nở hoa sau bao ngày mưa gió, chúng em hiểu rằng: chỉ cần không bỏ cuộc, ai rồi cũng sẽ trưởng thành theo cách đẹp nhất của riêng mình.
Màu đỏ của phượng giống như nhiệt huyết tuổi trẻ.
Màu vàng của muồng yến giống như niềm tin và hy vọng.
Còn màu tím của bằng lăng lại như những lưu luyến dịu dàng của tuổi học trò trước phút chia xa.

Mai này khi rời xa mái trường THCS Liên Ninh, có lẽ điều còn nhớ nhất không chỉ là những bài học hay điểm số, mà còn là những mùa hoa tháng 5 nở rực trong sân trường, là tiếng cười của bạn bè nơi hành lang quen thuộc, là những lời nhắc nhở ân cần của thầy cô trong mỗi giờ học cuối cùng.
Rồi chúng em sẽ lớn lên, sẽ bước tiếp trên những con đường mới. Nhưng thanh xuân dưới mái trường THCS Liên Ninh – nơi có sắc đỏ của phượng, sắc vàng của muồng yến và sắc tím của bằng lăng – chắc chắn sẽ mãi là ký ức đẹp nhất trong trái tim mỗi học sinh lớp 9.
“Có những điều chỉ khi sắp rời xa, ta mới nhận ra mình đã yêu biết bao…”