Nhà văn Chu Lai (tên thật là Chu Văn Lai) vốn là một người lính từng trải qua chiến tranh. Những trang văn của ông luôn nồng nàn hơi thở trận mạc, thẫm đẫm nỗi đau, sự mất mát nhưng cũng sáng lên tinh thần quả cảm, tình yêu đất nước và niềm tin bất diệt. Ông được xem là một trong những cây bút xuất sắc viết về đề tài người lính sau năm 1975.
Tiểu thuyết“Mưa đỏ” đưa người đọc trở về với những ngày tháng khốc liệt của cuộc chiến đấu bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị năm 1972. Nơi đây được ví như “cối xay thịt” bởi mức độ tàn khốc và sự hi sinh quá lớn của hàng vạn những người chiến sĩ và thanh niên xung phong trong 81 ngày để đổi lấy từng tấc đất, từng
Cuốn sách được xuất bản năm 2016 nhận được giải A cuộc thi tiểu thuyết của Hội nhà văn Việt Nam, giải A của Bộ Quốc phòng năm 2019. Đến nay, cuốn sách gần 400 trang này, đã được tái bản nhiều lần, được chuyển thể thành kịch bản sân khấu và dựng thành phim, phần nào khẳng định được sức sống, tầm ảnh hưởng của nó với biết bao bạn đọc.

Điểm đặc biệt của cuốn tiểu thuyết “Mưa đỏ” không phải là những số liệu khô khan mà tập trung vào khắc họa tiểu đội những người lính chiến đấu bảo vệ Thành Cổ. Dưới ngòi bút của Chu Lai, họ hiện lên không phải là những tượng đài hoàn hảo mà là những con người với bản ngã, nỗi đau, sự sợ hãi hiện rõ giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Nhưng vượt lên trên mọi gian khổ, thiếu thốn, mất mát và đau thương là tình đồng chí, đồng đội gắn bó như một gia đình, tình yêu nước sâu sắc.
Đó là Hùng, chàng lính trẻ chất phác, hồn nhiên, người đã ngã xuống khi trong túi áo vẫn còn vẹn nguyên lá thư chưa kịp gửi về cho người yêu ở quê nhà.
Đó là Tú - cậu học sinh chưa tròn 18 tuổi ngây thơ với, ánh mắt hiền lành, nụ cười trong sáng. Tú hiện lên như biểu tượng của sự bình yên và những ước mơ, khát vọng nhỏ bé giữa chiến trường khốc liệt.
Đó là Tạ – một hình tượng đầy gai góc. Tạ không lãng mạn, không biết gảy đàn, anh là hiện thân của sự thô mộc, lầm lì và quả cảm. Một chàng trai bộc trực, đôi khi cộc cằn nhưng ẩn sâu bên trong là một tình đồng đội trung kiên đến nghẹt thở. Tạ chính là 'lá chắn thép' che chở cho những tâm hồn nghệ sĩ giữa làn mưa đạn.
Và bên cạnh cái xù xì của Tạ, chính là Cường – chàng sinh viên nhạc viện tài hoa. Anh xếp bút nghiên lên đường, mang theo cây đàn và nụ cười Hà Nội vào lòng đất Quảng Trị khét mùi cao xạ. Nếu Tạ là đất đá kiên cường, thì Cường là giai điệu vút cao giữa đổ nát. Họ - hai thái cực khác biệt – đã dựa vào vai nhau, truyền cho nhau hơi ấm để cùng đi qua 81 ngày đêm rực lửa."

Nhưng chiến tranh đã cướp đi biết bao nhiêu điều bình dị. Cướp đi tuổi trẻ, cướp đi hạnh phúc, và để lại phía sau là những người mẹ mòn mỏi chờ con… Máu của các anh đã nhuộm đỏ lá cờ Tổ quốc. Sự hi sinh của các anh đã đổi lấy những ngày tháng hòa bình hôm nay.
Kết thúc cuốn tiểu thuyết là hình ảnh bi thương nhưng cũng đầy chất thơ về sự hi sinh của nhân vật chính. Sau 81 ngày đêm khói lửa, tiểu đội 7 người chỉ còn lại 3. Ngày cuối cùng, Tấn xót xa, sợ hãi khi 2 người bạn còn lại nằm dưới lớp đất đá. Cường, trước khi từ giã cõi đời, đã gọi lên hai tiếng “mẹ ơi”. Tiếng gọi ấy đã hoàn tất bản giao hưởng 81 ngày đêm, bản giao hưởng của cuộc đời người lính. Sự giao cảm cuối cùng của hai mẹ con đã hòa quyện tạo nên giai điệu trầm bổng, tha thiết và hào hùng – một bản giao hưởng của máu và tình yêu thương.
Hôm nay, khi được học tập dưới mái trường yên bình, chúng ta càng thấm thía rằng mỗi trang sách mình mở ra đều được đánh đổi bằng sự hi sinh của thế hệ cha ông đi trước.
Cuốn sách ‘Mưa đỏ’ và nhiều cuốn sách hay khác đang chờ các bạn. Hy vọng thầy cô và các em học sinh đến với thư viện trường THCS LN cùng tìm đọc, giới thiệu cho người thân của mình để chúng ta càng thêm yêu, thêm quý lịch sử của dân tộc và trân trọng giá trị của cuộc sống hòa bình hôm nay.